Sống Chân – Nghĩ Thiện – Tập Nhẫn (Phần 3)

Tác giả: Tĩnh Nguyệt

[vancokythu.net] Trong tiếng Hán, chữ “Nhẫn” được cấu tạo từ hai chữ: dao và tim, chữ dao nằm trên chữ tim, nghĩa là dao cắt vào tim là nhẫn. Hiểu theo nghĩa chiết tự đó, muốn tập nhẫn nghĩa là bạn phải chịu đau đớn như bị dao khứa vào tim vậy, chảy máu nhưng vẫn không kêu la.

Nhẫn là một trạng thái chỉ sự nhịn nhục. Trước mọi cay đắng, sỉ vả nhưng bản thân ta vẫn chịu đựng và không hề chấp. Bạn đang trễ giờ làm và phía trước là cây đèn giao thông đang chuyển giữa vàng và đỏ. Nhẫn chính là khi bạn chấp nhận giảm nhẹ tay ga để dừng hay tăng mạnh nó để vượt qua! Nói tới đây, ta chợt nhận ra nhẫn ở một khía cạnh nào đó gần với trạng thái tĩnh của con người. Chờ đợi nhưng không gấp gáp mà vẫn an nhiên tự tại, cứ để mọi thứ trôi qua và không cần phải lấn lướt tranh giành. Có người cho rằng, sống là phải giành giật, phải biết tranh đoạt những điều lợi về mình. Một cửa hàng bày bán đồ giới hạn, ai có đủ sức mạnh tranh lên phía trước, xô ngã càng nhiều người, đạp lên càng nhiều người thì món đồ tốt sẽ về tay mình. Đấy là lối sống mà chúng ta vẫn nhìn thấy hàng ngày. Nhẫn để chấp nhận ở phía sau, nhẫn để đủ độ lượng nhường nhịn cho những người yếu thế cũng đồng nghĩa với việc bạn luôn là người đến sau, bạn luôn chịu sự thiệt thòi và bạn chẳng có gì cả!!! Thế nên, để đáp ứng nhu cầu của thời đại, để có thể đứng trên đỉnh cao, cái bạn cần không phải là nhẫn mà là sự tinh ranh, nhanh nhạy nắm bắt tình thế, thời cơ! Tôi đã từng một thời chạy theo lối sống ấy. Tôi ganh tỵ với những ai có thứ mình không có, tôi không đủ kiên nhẫn để chờ đợi 30 giây bên cây đèn giao thông, tôi thích lấn về phía trước khi mua đồ, tôi thích tranh những thứ đẹp nhất, nhiều nhất, lợi nhất.

Rồi từ khi tôi hiểu thế nào là Nhẫn, tôi chợt nhận ra những điều mình làm là sai! Tôi có thể chấp nhận trễ 30 giây cho công việc của mình để dừng đúng lúc đèn vàng vừa sáng. Vì tôi biết rằng, cây đèn vàng ấy đang nhắc nhở tôi “Này! Bạn đang quá vội, và bạn biết không điều đó cực kỳ nguy hiểm” Tôi cảm thấy thoải mái khi dừng lại lúc bản thân đang gấp gáp, 30 giây đó khiến tôi thấy nhẹ nhàng “trễ thì đã sao? Trễ là cách khiến tôi nhận ra bản thân mình đã phạm sai lầm, và vì thế hãy cố gắng sửa chữa nó vào ngày mai!”

Tôi chấp nhận nhẫn để nhường những người muốn mua một món đồ nào đó, vì sau khi nhường, họ mỉm cười với tôi và nói “cám ơn” tôi biết họ thật sự vui khi có được món đồ mình thích. Còn tôi! Tôi có thể chọn một món đồ khác, và biết đâu vì thế tôi nhận ra món khác lại hợp với tôi hơn!

Nhẫn phải từ trong tâm, chứ không phải nhẫn chỉ ở ngoài hành động. Ví dụ, khi bạn bất bình trước sự sắp xếp của cấp trên, bạn đỏ mặt tía tai, tay nắm tròn như quả đấm, gân xanh cũng nổi cả lên mặt, nhưng bạn tuyệt không nói lời nào, không nổi đóa, cũng không phản ứng. Bạn chỉ nuốt cục tức đó vào trong rồi về nhà gặm nhấm nó, ghi nó vào tim xem đó như một bất mãn với cấp trên. Bạn cho rằng mình đã nhẫn rất tốt nhưng thực tế không phải vậy. Tâm bạn vẫn mang nó, bạn không hề thấy thoải mái trong sự nhẫn nhịn của mình. Vậy đó chẳng phải là nhẫn!

Nhẫn cũng không là sự hèn yếu. Nhẫn chứng tỏ nhận thức của bạn cao hơn người thường, những việc người khác tỏ ra tức giận còn bạn thì không, người khác sốt ruột lóng ngóng, bạn vẫn điềm nhiên đọc báo. Nhẫn khiến bạn bình lặng như mặt hồ, biến động chỉ là những gợn sóng nhỏ li ti, chẳng thể tạo nên sóng. Và bạn biết không? Người biết nhẫn là người sống rất đẹp. Họ không thích tranh giành, họ đứng bên ngoài vòng của lợi danh, họ thấu suốt mọi lý lẽ của đời và chỉ nhẹ nhàng mỉm cười chấp nhận những khó khăn vì họ biết tất cả rồi sẽ qua, mọi thứ xảy đến đều có một lý do của nó và chẳng có gì có thể ở lại mãi mãi.
Tập nhẫn để sống vững chảy giữa cuộc đời này! Vạn điều đua chen trên đời cũng không sánh bằng một điều nhẫn!

(Hết)

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.