Sống Chân – Nghĩ Thiện – Tập Nhẫn (Phần 2)

Tác giả: Tĩnh Nguyệt

[vancokythu.net] Thiện là đặc tính của vũ trụ và vì là đặc tính của vũ trụ nên Thiện cũng chính là đặc tính của con người. Thánh nhân xưa có dạy “ nhân chi sơ, tính bản thiện”, từ khi mở mắt chào đời, tâm con người là một tờ giấy trắng, ghen ghét đố kỵ, tài lộc danh lợi, nhan sắc hơn thua chẳng là gì! Nhưng cái thiện cũng tựa như một khối thủy tinh trong suốt, nó luôn bị thử thách bởi lửa nóng trước khi trở thành một sản phẩm toàn vẹn. Thiện sẽ phải cọ xát chính nó với đời, không ngừng bị thách thức, không ngừng bị bào mòn. Bạn là một người lương thiện cho tới khi bạn nhận thấy sự ưu ái của cuộc đời dành cho 1 người mà bạn cho rằng kém tài “tại sao nó vẫn luôn gặp may mắn, tại sao mọi người chỉ xoay quanh nó?” Ghen ghét, đố kỵ khiến bạn sinh tâm tà ác với người khác, từ đó sẽ là sự tranh giành, đánh đổi để có được thứ mà bạn cho rằng đáng ra phải thuộc về bạn. Vậy tôi hỏi, thiện trong bạn còn được bao nhiêu? Nó đã sớm méo mó rồi.

Con người ở đời rất kỳ lạ, luôn thích đánh đổi thứ mình có với những thứ vô nghĩa. Bạn đỗ đại học là một tin vui nhưng nó sẽ chẳng bao giờ vui bằng việc bạn biết rằng: bạn đỗ cao hơn người cùng xóm! Bạn bị đánh rớt trong một kỳ thi – rất buồn, nhưng nó sẽ dễ nguôi ngoai hơn khi bạn biết người cùng công ty với mình cũng rớt giống như mình! Là vậy đấy, tâm hơn thua, tranh đấu dần khiến thiện lương trong bạn bị thử thách và nếu như bạn thiếu đi tiếng giật mình “thôi chết! sao mình lại tham lam thế!”, thì cái thiện trong bạn cũng đã mất đi không còn lại chút gì! Sống trên đời, thật khó để có thể mãi mãi chân chính trong suy nghĩ, vì chúng ta là con người, hỷ nộ ái ố là tất nhiên, nhưng khi nào bạn còn có thể để cái thiện đánh thức mình, khi nào bạn còn giật mình thảng thốt cảm thấy hối hận về những suy nghĩ hay việc làm sai lầm thì khi đó bạn vẫn còn có thể giữ thiện. Đời này nhiều người vẫn có suy nghĩ lệch lạc về chữ thiện. Họ buôn gian bán lận, làm đủ mọi điều gây tổn hại người khác, sau đó họ góp tiền vào các nhà từ thiện, họ xây đường đắp cầu và cho rằng hành động đó là tích thiện, giải nghiệp. Thiện không thể đổi bằng tiền, nếu tiền có thể mua thiện, bán nghiệp thì có lẽ trên đời sẽ chẳng còn điều đau khổ nữa. Cái bạn có là tiền nhưng cái bạn mất là thiện, là đức. Thiện chỉ có thể được đổi lại bằng tâm chân chính. Tôi cho người ăn xin tiền mà trong đầu luôn nghĩ “hôm nay mình đã làm việc tốt, mình đang tích thiện!” – vậy đó chẳng phải là thiện gì nữa rồi! Việc tốt phải xuất từ tâm và không cầu hồi báo! Bạn tự nguyện chia sẻ một điều gì đó của mình, bạn tự nguyện chịu thiệt thòi về mình để người khác tốt hơn, ấy mới là thiện! Ví như hai chai nước, một đầy, một rỗng; bạn muốn chai rỗng có nước ắt hẳn bạn cần phải đổ nước của chính chai đầy vào đó, chai đầy hơn mất 1 lượng nước thì bên kia mới có được lượng nước tương ứng. Người ngoài nhìn vào thấy rằng chai đầy đã mất lượng nước đáng kể nhưng họ đâu có biết được nhờ cái mất đó mà cái chai vơi đi nhiều sức ép về không gian, và nó đang có một khoảng trống lớn hơn để có thể đổ thêm nước mới vào!

Thiện sẽ khiến tâm trong sáng, an nhàn. Mỗi con người đều tồn tại hai mặt thiện ác, chúng đấu tranh nhau để con người tự rèn luyện mình. Hãy giữ tâm thiện trong mọi hoàn cảnh. Nếu cái thiện chiến thắng trong cuộc chiến của chính mình bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và dường như cái “tâm” của mình được nâng lên. Trước cám dỗ bạn để cho thiện lương điều khiển, trước mọi sự lựa chọn bạn để cho thiện lương quyết định, đó chính là sự tu dưỡng tuyệt vời.
“Làm điều tốt thì cho dù nhiều mấy cũng nên làm
Nghĩ điều xấu thì cho dù nhỏ nhất cũng đừng nghĩ”
Thiện tại tâm ta, tâm ta sáng thì ắt sinh thiện!

(còn tiếp)

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.