Khi nào Phật độ con?

Tác giả: Pháp Đồ

[vancokythu.net, 15/12/2019]

Bàn: “Vì sao độ ta không độ nàng”? Đó là tên một bài hát nổi tiếng trong giới trẻ Việt Nam vài tháng trước đây. Thấy cái tiêu đề đã là gây cho người ta chấn động, nghe lời bài hát thì cũng thấy rụng rời chân tay. Ấy chẳng phải vì nói hay ho hay cảm động gì, mà hoàn toàn ngược lại, một bài hát hoàn toàn khiến con người ta xuống địa ngục, người có niềm tin  tâm linh đối với Thần Phật đều biết rõ khi nhìn theo hướng Luật nhân quả. Cái khẩu khí khi buông câu “Vì sao độ ta không độ nàng”? Ấy là đã đặt mình ngang hàng với Thần Phật, sỉ nhục, phỉ báng, vô cùng bất hảo. Là một con người trong cõi phàm trần, tạo nghiệp bao nhiêu, sinh mệnh luôn đặt trong tình trạng sống chết lúc nào không biết, cực khổ thân tâm đủ đường không nói hết. Người ấy khi muốn được Phật độ, họ phải tìm cầu với tấm lòng chí thành chí kính! Vậy nhưng chưa chắc đã có cơ duyên. Vậy mà kẻ kia dám hát như thế, mang tâm đi ăn mày lòng từ bi của Phật, muốn được Phật độ, lại có cái khẩu khí đặt mình ngang hàng, phát ra lời nào đều là một sự sỉ nhục đối với Thần Phật, kẻ ấy xuống địa ngục chịu tội không hết, nói sao chuyện được độ, còn dám ra gân với Thần Phật, “vì sao độ ta không độ nàng”, “trả người chiếc áo cà sa”. Nghiêm trọng hơn khi tư tưởng của bài hát này đã được truyền bá trong bộ phận không nhỏ người trẻ Việt, kéo theo đó vì không nhận thức tới tính nghiêm trọng của vấn đề mà vô tình hùa nhau tạo nghiệp, tai họa lắm lắm. Khi nào chịu khổ của vạn kiếp làm côn trùng, hoặc hình phạt liên miên hỏa thiêu đao xén không ngừng nghỉ trong địa ngục, kẻ ấy mới nhớ đến lúc này. Đây là nỗi thống hận vạn kiếp!

Có lẽ có người không đồng ý với quan điểm của bài viết, nói rằng chỉ là một bài hát vui nhạc hay thôi làm gì mà ghê gớm. Đúng vậy mỗi người sẽ có một nhận thức và quan niệm riêng. Bài này hướng đến những người mà trong lòng còn có niềm tin vào trời đất Thần Phật mà cùng bàn luận, với lời nhắn nhủ: đừng hùa theo những trào lưu tương tự như bài hát trên, con đường đó xuống địa ngục.

Chúng ta thử bàn về : Khi nào Phật độ con?

[Kịch bản số 1]

Hỏi: Khi nào Phật độ con?

Đáp: Khi nào con xứng đáng

Hỏi: Con phải như thế nào, mới gọi là xứng đáng ?

Đáp: Khi con có tấm lòng lương thiện

Có lòng mong cầu giải thoát

Và có lòng thành kính chân thật đối với Thần Phật, đối với Phật Pháp.

Hỏi: Con thường hay làm từ thiện, bố thí tài vật, đối với những hoàn cảnh khó khăn thường hay giúp đỡ, con có lòng hướng thiện. Con thực sự mong cầu giải thoát khỏi cuộc sống luân hồi của kiếp người. Con thường thắp hương bái Phật, thường hay tụng đọc kinh sách Phật Pháp, đối với Thần Phật. đối với Phật Pháp con thực có lòng kính trọng. Sao con chưa được độ?

Đáp:  Ngươi thường hay làm từ thiện bố thí tài vật, đối với những hoàn cảnh khó khăn thường hay giúp đỡ, điều này đối với con người mà nói là việc tốt; nhưng xuất phát điểm khiến ngươi làm những điều đó, là vì ngươi nghe nói về nhân quả báo ứng, làm điều tốt sẽ được báo đáp, vậy nên ngươi làm để cầu phúc báo, cầu được hồi đáp sau này lúc sa cơ lỡ vận, chứ không phải xuất phát từ lòng thiện chân thật cảm thương đối với những mảnh đời khổ hạnh, ngươi làm thiện nhưng mang theo ý đồ; vậy không phải lòng thiện chân thật.

Ngươi có lòng mong cầu giải thoát? Không phải vậy, ngươi vì nhân quả xấu của nhiều kiếp trước đã gieo, kiếp này phải chịu nhận nhiều khổ nạn đến trong cuộc đời; ngươi nghe nói cầu tu Phật để giải thoát, ngươi cũng nói đến tu, thực ra là ngươi muốn trốn cái khổ đời người, muốn trốn cái nghiệp nợ kiếp trước, ngươi muốn sung sướng hơn trong kiếp người chứ không phải thực lòng cầu Phật giải thoát!

Ngươi thường tụng đọc kinh sách, thắp hương bái Phật, có lòng kính trọng ? Thứ ngươi tụng đọc không phải là nguyên gốc lời của Phật. Khi Phật tại thế đã không để lại kinh sách nào hết. Phật Thích Ca Mâu Ni cũng thế, Chúa Giê Su cũng thế. Con người qua trí nhớ của mình, sau nhiều năm sau mới tự tổng kết lại, gọi nó là “kinh sách”, có “kinh sách” rồi còn phải qua nhiều khâu dịch ngữ trung gian; đến tay ngươi đọc hôm nay, một là nó không phải nguyên gốc lời Phật, giả sử nó là nguyên gốc lời Phật. Với quá trình tam sao vạn bản như vậy, cuối cùng thứ ngươi đọc không có ai dám chắc được đó là lời của Phật, của Chúa; thêm vào đó, rất nhiều người trong tôn giáo tự ý giải thích lời của Thánh nhân, hoặc dùng lời của mình, rồi nói rằng đó là lời của Phật, của Chúa; có thể nói rằng thứ ngươi đang đọc không phải lời của họ; mà muốn giải thoát, ngươi chỉ có thể chiểu theo lời nguyên gốc của Giác Giả, y như vậy thực hành theo. Tóm lại thứ ngươi đọc không phải là Phật Pháp.

Ngươi đến thắp hương bái Phật, ấy là ngươi muốn cầu Phật tiêu tai giải nạn, là mang ý đồ riêng đối với Thần Phật, đó không phải lòng thành kính chân thật. Hơn nữa Thần Phật chỉ dạy con người tu tâm bỏ chấp trước, con người thực hành theo dần dần đạt đến giác ngộ, Thần Phật không hề vì ban phúc giáng họa hay tiêu tai giải nạn cho con người mà tồn tại.

Như vậy ngươi xem, ngươi đã có chỗ nào xứng đáng để Phật độ?!

Hỏi: Làm thế nào con trở nên thiện lương chân thật? Làm thế nào con trừ bỏ đi ý đồ riêng và chỉ còn lòng thành kính chân thật đối với Thần Phật? Làm thế nào con tìm được Phật Pháp chân chính?

Đáp: Khi nào ngươi không giối lòng, ngươi sẽ trở nên chân thật. Giối lòng hay không tự ngươi đối diện với lòng mình, tự vấn lòng mình rồi sẽ biết, có ý đồ riêng hay không ngươi tự vấn lòng mình rồi cũng biết. Đây không phải là vấn đề mà ngươi dùng trí khôn ranh lọc lõi của con người để đi tìm đáp án của Thần Phật mà có thể tìm ra, đây là vấn đề ngươi chọn lựa Thiện hay Ác, Thành thật với lòng hay bất chân với chính mình và Thần Phật, có kính trọng hay không? Nó đều là vấn đề chọn lựa. Tuy nhiên thời loạn này thiện hay ác quả thực con người cũng khó mà phân biệt được nữa rồi. Nhưng có một thứ sẽ không lừa giối ngươi, ấy là lương tâm, bản tính – thứ mà Thần Phật trân quý; vậy ngươi hỏi nó thì biết rõ.

Làm thế nào ngươi tìm được Phật Pháp chân chính? Ngươi cần tìm cầu tu luyện giải thoát thực sự chứ không phải vì để trốn nợ khổ con người mà cầu Pháp; và lòng mong cầu ấy đủ lớn khiến trời cảm động; thánh nhân dạy ”trên đầu ba thước có Thần linh”, ngươi cứ chân thành tìm cầu cứ làm người tốt vô điều kiện, đừng sợ trời xanh không biết.

Hỏi: Xin chỉ điểm cho con làm thế nào nhận ra Phật Pháp chân chính

Đáp: Có mấy câu rằng:

Phật Pháp thì vô cùng trân quý; luật trời thì có được có mất; nếu ngươi có được một thứ quá dễ dàng mà không phải vượt qua khó khăn nào, vậy đó không phải Phật Pháp. Lão Tử dạy rằng:..”hạ sỹ văn đạo, đại tiếu chi. Bất tiếu, bất túc dĩ vi đạo” – tạm dịch: kẻ tối tăm nghe đạo [cho là hoang đường] thì cười rộ. Nếu không cười thì đạo đâu còn là đạo nữa; vậy nên có thể hiểu rằng: Phật Pháp chân chính đó, có một đặc điểm là bị nhiều người tự cho mình là khôn ranh ở đời cười chê, cười phá lên. Kế đến, ngươi cần biết một dấu hiệu nữa rằng: khi mà Phật Pháp chân chính đang truyền ở thế gian, thì cũng có một điều đối lập tương ứng đang truyền, đó là theo đạo lý tương sinh tương khắc, người xưa nói rằng: khi Phật truyền Pháp thì song song đó la ma cũng truyền, truyền thứ phá hoại, ngăn trở con người đến với Phật Pháp, con người cần tự phân biệt, phân biệt ra sao là có kẻ đại trí gợi mở, chỉ khi đứng giữa ngã ba đường, giữa ngói vàng lẫn lộn như vậy mà con người có thể phân biệt và chọn lựa, ấy mới thật là đáng quý, là xứng đáng nhất. Vậy là có một dấu hiệu: Phật Pháp chân chính bị ma kia dùng đủ lý do để nói xấu và phá hoại. Đây đang thời mạt Pháp, khi Phật Pháp chân chân chính xuất hiện, sẽ có Thánh hoa Ưu Đàm Bà La 3000 năm một lần nở dựa vào uy đức của Giác Giả mà khai nở, khi ấy chính là lúc Chuyển Luân Thánh Vương đang ở cõi người!

Thánh nhân Lưu Bá Ôn để lại một giai thoại tiên tri rằng:

Hoàng Đế hỏi: “Cuối cùng ai sẽ truyền Đạo?”

Bá Ôn đáp: “Có thơ làm chứng rằng:

Không tướng Tăng cũng chẳng tướng Đạo

Đội mũ lông cừu nặng bốn lạng

Chân Phật không ở trong tự viện

Ngài là Di Lặc nguyên đầu giáo”

“Đội mũ lông cừu nặng bốn lạng” là ý chỉ Di Lặc Phật sẽ triển hiện tại thế gian trong hình tướng con người thời đó (thời Ngài hạ thế). Ngài không cạo tóc làm tăng, cũng không cầm cây phất trần như một đạo sỹ. Thật khó cho những ai truy cầu danh lợi, hay dùng tình cảm và lòng sùng kính tôn giáo để có thể nhận ra Ngài.Nếu vậy thì, những lời giáo huấn của Ngài có lẽ sẽ bị con người thời đó coi nhẹ hoặc thậm chí phá hoại, phỉ báng, từ đó khiến nhiều người bỏ lỡ Phật duyên.

Gần xa ở trước mắt, cuối cùng có thể nhận ra Phật Pháp chân chính, có được Phật Pháp chân chính hay không đều phải xem tạo hóa của ngươi rồi!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.